Chúng tôi gặp nhân vật trong bài viết — một pianist trẻ đã có hai mùa hòa tấu cùng dàn nhạc khu vực — vào một chiều thứ Năm tại studio cá nhân của cô tại Hà Nội. Cây grand trong phòng đã được lên dây cách đây ba ngày, chuẩn bị cho buổi thu repertoire mùa hè.

Khởi đầu

Cô bắt đầu học piano năm 7 tuổi với một giảng viên cũ tốt nghiệp Nhạc viện Hà Nội. "Tôi không phải đứa trẻ ngoan trong phòng tập," cô cười nhớ lại. "Nhưng có một thứ đã giữ tôi lại — đó là cảm giác khi một bản etude khó đột nhiên trở nên dễ thở sau ba tuần kiên nhẫn."

Vượt qua bế tắc

Năm 19 tuổi, cô đối mặt với plateau kéo dài gần hai năm — kỹ thuật không tiến, biểu diễn căng thẳng, thậm chí nghĩ tới việc dừng lại. Giải pháp đến từ một workshop với một pianist Pháp tại Singapore, nơi cô được hướng dẫn lại cách tiếp cận thân thể — vai, cánh tay, lực rơi tự nhiên — thay vì chỉ tập trung vào ngón.

Tôi đã dành 12 năm tập ngón. Workshop đó dạy tôi tập thân thể. Hai khái niệm khác nhau hoàn toàn.

Quan điểm về biểu diễn

Cô chia sẻ rằng việc chuẩn bị tinh thần cho concert quan trọng không kém kỹ thuật. "Trước mỗi buổi diễn, tôi không tập nốt nữa. Tôi đi bộ. Tôi đọc kịch bản nội tâm — câu chuyện tôi sẽ kể bằng âm nhạc đêm đó. Phím đàn chỉ là phương tiện."

Lời khuyên của cô cho học viên trẻ: tìm một giáo viên có thể nghe được sự khác biệt giữa âm thanh "đúng" và âm thanh "có ý nghĩa". "Cả hai đều đúng nốt, nhưng chỉ một trong hai khiến khán giả ngồi yên."